Anh lớn lên giữa rừng ngập mặn
Tận cuối trời Tổ quốc mến yêu
Tiếng đầu đời biết chẳng bao nhiêu
Chỉ gói gọi hơn hai mươi chữ cái
Ghép tới ghép lui, viết xuôi viết ngược 

Trên tập vỡ lòng - mẩu giấy vụn gói trà 

Chữ nghĩa thơm ngòi lá tre trái đước 

Mực tím mồng tơi tay Mẹ pha. 

Tuổi thơ anh sớm quen sương gió
Khi biết yêu không thoát khỏi phong trần 

Chữ cái đầu đời mang theo đây đó
Chút hành trang góp mặt với thế nhân.
Nhặt đau thương ghép lại thành vần
Qua nét bút bi màu đen, xanh, đỏ
Như màu đất, màu rừng, màu trời nhung nhớ 

Trôi dạt phương nào cồn bãi xa trông. 

Trái đước còn đâu, ngòi lá tre thất lạc 

Như tuổi thơ phiêu bạt bốn phương trời 

Mẹ đâu còn pha mực tím mồng tơi
Cho anh viết bài tình ca đất nước 

Cho anh làm thơ yêu mối tình sau trước
Yêu quê hương, thương cuộc sống đời thường 

Yêu buổi bình minh đang rạng với nước non 

Yêu biết mấy... ngòi lá tre trái đước. 

Yêu biết mấy mực mồng tơi tím nhạt. 

Tím nhớ nhung, tím cả dòng đời
Nhớ quá đi thôi từng con mương xẻo rạch 

Từng dòng sông chảy xiết... tuổi thơ trôi. 

Anh vẫn nhớ mùa này rừng thay lá
Mùa thủy chung xanh biếc quyện sắc mây 

Bìm bịp kêu khan giữa chiều nước lớn
Rễ đước chang nôm sừng sững tháng ngày 

Từ trái đước ngòi lá tre thơ dại
Cắm vào hồn anh thẳng đứng giữa bãi bồi 

Xâu đời anh từng hạt chuỗi mồng tơi
Cho em được gọi anh là thi sĩ.
Em tưởng vậy mà nào đâu phải vậy
Anh chỉ là hành khách ngu ngơ
Mãi chơi trò ghép chữ thuở ấu thơ
Để nhớ để thương một thời roi vọt. 

Chỉ có thế, và anh luôn vẫn thế
Vẫn ngây ngô cầm viết giữa đất trời 

Vẫn mực mồng tơi, ngòi lá tre trái đước 

Nhỏ xuống hồn anh, hóa mật cho đời! 

Đêm ở Mã Đà nhớ rừng đước Cà Mau 16/3/2004

Thiên Hà