Thư em gởi

từ Bưu điện Dương Thị Cẩm Vân

nghe quen quen mà, không sao nhớ nổi

miền quê nào trên bản đồ đất nước

ta đã đi qua hay, chưa ghé một lần

có xa lắm không mà, cả tuần mới nhận

giữa cơn say bão nắng Sài Gòn?

             

          Thư chưa quen, đâu ắt chừng xa lạ

em là ai, sao lại ẩn danh

trong xa vắng tận cùng

trong nghìn trùng ký ức

em huyền thoại khói sương 

mây mù lãng đãng

có thể rất xa

mà cũng rất đỗi thật gần

rất đỗi lạ lùng 

rất đỗi như thân!

 

          Thư em viết

mấy dòng ngắn ngủi

mà dài thêm sợi nhớ bên trời

qua nét bút bi

màu tím nhạt mồng tơi

rưng giọt tím ngậm ngùi thương nhớ

em cứ gọi gió, hỏi mây

hỏi đất, hỏi trời...

mưa có còn thương nhớ nắng

dòng sông có còn thương bến nước

xuồng ba lá khẳm tình kia

có nặng mái chèo lơi?...

 

          Ta hiểu ra rồi

chỉ có em - người con gái Đầm Dơi

biết vui, biết buồn, biết cười, biết khóc

thời cắp sách trải bao điều cơ cực

yêu nước, yêu sông và, rất yêu đời

yêu con chữ vỡ lòng

yêu mực tím mồng tơi

bẻ trái đước ghim ngòi lá tre làm viết

nắn nót từng câu khôn lớn thành người.

             

          Ơi người con gái Đâm Dơi

có thể em là Yến, là Phi, là Nga, là Kén...

nhưng không thể là em cô – bé – ô – mai

thời đi học em còn thơ dại

tóc bum-bê sợi vắn sợi dài

mắt bồ câu biết cười e ấp

cô bạn học trò bé bỏng - Dương Thị Cẩm Vân ơi?

     

          Thời đạn bom, em đương thì con gái

biến tuổi thanh xuân thành Kiện - tướng - chiến - hào

vốn là mây em bay hoài khắp chốn

thời thanh bình em chắp cánh chim câu

mang thông điệp tình yêu cùng trời cuối đất

cô – bé – ô – mai cầu nối nhiệm mầu!

 

Thư em gởi

từ Bưu điện Dương Thị Cẩm Vân

tín hiệu xanh cuối trời Tổ quốc

trái tim Đầm Dơi muôn đời rực sáng

                   cô – bé – ô – mai hoá NỮ ANH HÙNG!

Thiên Hà